Quãng đường từ ban công ra cửa chính phòng khách ngắn ngủn thế mà Phỉ Phỉ nhà hắn vẫn phải chạy vội ra đón.
Cứ như sợ Trương Hữu đỗ xe xong đi vào nhà sẽ bị mưa xối chết không bằng. Trông cô lúc này hệt như một người vợ hiền đang ngóng chồng đi làm kiếm tiền nuôi gia đình trở về.
Nếu ví yêu người như yêu hoa.
Thì "bông hoa" ngoài ba mươi tuổi là Trương Hữu đây lại được Phỉ Phỉ nhà hắn coi như đóa hoa trân quý nhất trong sinh mệnh.




